Giới thiệu sách
Tố Oanh bé xíu người nhưng có thể vác được cái ba lô nặng hơn trọng lượng của mình để đi xuyên Đông Dương chín ngày đêm.
Tay chân cô phóng viên đeo kính cận này có quá chừng... sẹo, dấu tích của những ngày băng rừng lội suối, từ theo dấu tê giác trong rừng Cát Tiên đến chuyến vượt đèo Ma Thì Hồ, Mường Lay, quặt về đu dây lơ lửng trên vực tử thần của Datanla...
Tất cả đã vẽ nên một chân dung đậm nét của cô cựu cán bộ Đoàn năng nổ Trường THPT Phú Nhuận: khát khao khám phá và lòng nhiệt thành với từng nét đẹp của đất trời lẫn con người.
Có hai lần chúng tôi đi cùng với Tố Oanh. Lần đầu là chuyến đu dây vượt vách núi ở Lâm Đồng. Cô nàng bé nhất đoàn thoăn thoắt quấn đai, đeo thêm cái máy ảnh và thoáng chốc biến mất sau vách núi sâu hun hút. Khi mọi người còn đang hoang mang pha lẫn sợ hãi treo người giữa trời thì giọng Oanh vang lên: “Đưa tay ra, cười đi nha...”.